TẬP 3: GẶP MA Ở YÊN BÁI

TẬP 2 : Y TÝ LÀ SÌNH, ĐỪNG TÉ !
3 Tháng Năm, 2019

–Lẽ ra không có phần 3, vì mình lười, rất lười viết, khi nào rảnh sực nhớ đến thì mới note vài dòng. Mấy hôm nay im im cho qua chuyện, nhưng cứ bị giục, bị hỏi khi nào mới viết tiếp 😀 Mục đích cũng chỉ ghi lại cung đường mới nhất cho Y Tý thui, nhiệm vụ cũng hoàn thành, nên cái notes này chỉ ghi chép lại những thứ linh tinh đã gặp trên đường đi. Sẽ không theo một thứ tự nào cả, mà sẽ chép lại theo những gì mình ấn tượng nhất–

films

Chap 1 : TRONG ĐỘNG CÓ MA KHÔNG ?
Trước giờ mình cũng đi được khá nhiều động, vài cái động ở vịnh Hạ Long, đông Phong Nha Kẽ Bàng, động Thiên Đường lớn nhất và đẹp nhất thế giới, động Xuyên Sơn ở Ninh Bình, dăm ba cái ở Tràng An….. Nhiều khi không đếm nổi đã chui vào bao nhiêu cái động rồi, nhưng tất cả các động đều mở khu du lịch, có gắn đèn xanh đèn đỏ đủ kiểu, thiếu điều không chớp tắt quay quay như vũ trường thui. Ngoại trừ Xuyên Sơn Động ở Ninh Bình mà bà cụ lái đò giới thiệu là nam thiên đệ nhị động thì tối đen như mực, không đèn không đuốc, ngồi trên xuồng ba lá, bà chống đò đẩy từ từ lướt vào bên trong, duy nhất chỉ có cây đèn pin từ thế kỉ 19 của bà, 3 đứa phải căng mắt ra dòm. Bà vừa chèo đò vừa hát đủ các loại dân ca chầu văn hát chèo hát đối hát ghẹo…. Hát xong bà ca bài ca xin tiền tip.
Đó là chuyến đi động nước 6 tháng trước, chuyến này lại gặp 1 cái động khô tối như hũ mực- động Tiên Sơn ở thị trấn Tam Đường – Lai Châu.

Từ cổng đi vào ngang qua khu bán vé, vắng tanh như chùa Bà Đanh, chú bán vé phát cho mỗi đứa 3 cây đèn pin, có lẽ là hiện đại hơn cây đèn của bà cụ ở Ninh Bình và dặn, ” Không có người hướng dẫn, mấy cháu cứ đi vào động, bỏ ba lô ở đây nếu muốn vì phải chui khom, trong động mát lạnh” – Mình nghe mát cả da gà.

Nhìn vào cái vòm động tối om om âm u lạnh lẽo…… Mình thì có máu sợ ma, mặc dù thứ 7 chủ nhật định kì hàng tuần là luyện ít nhất 1 bộ phim kinh dị. Sau vài phút ngấn ngá, 2 đồng đội tiến vào bên trong, và mình thốt lên 1 câu hơi bị…ngu ngu : ” Sợ ma quá, thui đi về “. Dĩ nhiên sau đó là bị sỉ vả bằng hàng loạt cụm từ không thể chấp nhận được từ đồng đội đối với 1 thiếu nữ tâm hồn mong manh. ” Đi từng này nơi, lớn từng này tuổi, nặng từng này kí…. abcd…”
Cúi cùng cũng phải chui vào bóng tối với 3 cây đèn pin lấp lóe, không 1 bóng người, đất thì ẩm ướt trơn trượt, dơi chao liệng, nước nhiễu toong toong trên đầu, nhưng nhìn những khối thạch nhũ lấp lánh.. quên cả sợ. Xém nữa làm 1 chuyện dại dột nhất trên đời.


1 khối thạch nhũ lấp lánh khá to và đẹp hình con chó lông xù.

Chap 2 : GẶP MA Ở YÊN BÁI !
Lại ma !
So với những chỗ ngủ trong 5 ngày, thì nhà nghỉ Moon ở Yên Bái là nơi sạch sẽ đẹp đẽ, hiện đại nhất. Mù Cang Chải khách du lich cũng đông mặc dù đến nơi ngay cái ngày vừa hết lễ hội, đường vắng trở lại. Nhưng không sao, chủ yếu đi xem ruộng bậc thang, lễ hội có hay không cũng không thành vấn đề.
Phát hiện ngay đối diện chợ phiên có quán cafe – mình thì không phải nghiện cafe nhưng sáng nào không uống thì y như giai đoạn cuối. Cafe ở đây khá là ngon, sánh đặc, thơm thơm. Cũng 3 ngày rùi chưa có miếng nào trong bụng. Tối hôm đó, lại ra đường tìm quán cafe khác. Cách chỗ cũ chừng trăm mét thui mà nó dở tệ. Đắng nghét !
Kết quả là  mắt mở thao láo tới gần 2h sáng, hết lăn qua lăn lại tới con mắt liếc dọc liếc ngang. Cái cửa toilet làm bằng nhôm, nhẹ nhẹ, không đứng yên, cứ lắc ra lắc vào kẽo cà kẽo kẹt.
Hơn 1h sáng ròi cũng chả dám đứng lên đi đóng lại cánh cửa, chỉ biết trùm chăn kín mít mà mồ hôi cứ tuôn ra như tắm. Nóng quá chịu không nổi lại ló cái đầu đưa cái lỗ mũi ra thở tí. Ánh sáng từ bên ngoài hắt vào phòng, dội cái bóng cửa toi let đung đưa dặt dìu càng thêm phát khiếp.

Mở tivi coi zậy ! Hi vọng dễ ngủ hơn và đỡ im ắng hơn. Tivi nửa đêm vẫn không ngủ, tin bão gần xa sắp cập vào Quảng Bình hôm đó làm mình càng căng mắt ra theo dõi. Đến hơn 2h30 vẫn không thể nào buồn ngủ được, cảm thấy coi tivi không phải là kế sách hay, liền tắt rùi lại đưa mắt nhìn qua nhìn lại.
Không buồn ngủ thì thôi cớ gì 2 con mắt không thể khép lại. Cái phòng bé tí cứ nhìn tới nhìn lui chẳng có gì. Bỗng nhiên tivi tự động bật. Xém nữa hét toáng lên trên phòng. May là sợ quá á khẩu không hét được. Nãy coi kênh đó, rõ ràng có tin tức, mới tắt được hơn 15 phút mà nó tự bật lên chả có gì, cứ hột đen trắng xoẹt xoẹt xoẹt.
Vãi quá nghiêng cái đầu nhìn qua ông Liêm đang ngủ kế bên, ánh sáng tivi hắt vào cái mặt ổng xám xịt như tro càng thêm hãi hùng. Chết cứng nhìn tivi tầm vài phút thì lấy hết sức bình sinh thò tay ra kéo cái rờ mót tắt tivi 1 lần nữa rù trùm luôn chăn kín mít, Nóng mặc nóng,  thề không bao giờ mở chăn ra cho đến trời sáng cho dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Thế là ngủ lúc nào không hay….

Hẹn 6h sáng  3 đứa tập trung nhưng tới 6h40 mới giựt mình tỉnh giấc. Quái lạ là hôm nay báo thức không reo, im bặt. Vội kể lể về đêm hãi hùng vừa qua thì phát hiện ra là tivi ở đây có đầu thu, tắt tivi phãi tắt luôn đầu thu. Hôm qua chỉ tắt mỗi tivi đầu thu còn bật, nên nó tự động mở là chuyện bình thường…


Thung lũng Tú Lệ nhìn từ tứ đại đỉnh đèo Khau Phạ.

Chap 3 : ĂN LẠI TỪ ĐẦU !
Mùa bão mà may mắn đi 4 ngày trong điều kiện thời tiết không thể tốt hơn. Khô ráo, mát mẻ, nắng dịu nhẹ ! Zậy mà ngày cuối về Hà Nội gặp 1 cơn mưa nhỏ, có cơ hội mặc bộ áo mưa màu xanh lá chuối, đeo cái ba lô bọc miếng nilông che mưa màu cam. Nhìn xa thì tưởng ngoài hành tinh, nhìn gần hóa ra y như dân đi diệt thuốc trừ sâu.
Ở Hà Nội chỉ thèm mỗi quán ăn gia đình BB, mà chủ là 2 mẹ con vừa đi thi Master Chef VN kì đầu tiên. Quay lại HN chỉ để đến quán ăn món bún tôm bơi nấm, bánh crepe cuộn sầu riêng, và sữa bắp béo béo thơm lừng. Thèm đến nỗi 2 người kia cứ lo dò bản đồ tìm đường, còn mình lần đầu tiên trong cuộc đời mù hướng chi đi 1 lần là nhớ, Khỏi cần bản đồ, cứ theo tiếng gọi của bao tử, chỉ đường đi y chóc đến đúng vị trí cần tìm.
Đến nơi thì chưng hửng quán đổi chủ, đổi tên thành ” Nhà tôi “. Nhận ra cái cốc quen thuộc, bộ bàn ghế quen thuộc mà chũ cũ sang lại. Đành ngậm ngùi gọi món bún tôm trộn sốt Thái. Ăn cũng tạm, hơi mặn, nhưng tôm thì tươi ve sầu. Gọi thêm món khác trong menu, món nào quán cũng bảo hết.
Không cam tâm, 3 đứa lôi điện thoại ra tìm người chủ cũ thì phát hiện BB đã dời sang Tuệ Tĩnh mở thành nhà hàng. Thế là lại kéo nhau sang đó, và .. ăn lại từ đầu !


Những món nổi tiếng của quán BB : cơm gà, xôi gà ( nguyên cái đùi ), bánh crepe gói sầu riêng. Bên phải là bún tôm trộn sốt Thái quán Nhà tôi.

Chap 4 : BỊ CHỬI Ở RUỘNG BẬC THANG !
La Pán Tẩn là 1 trong những thửa ruộng bậc thang đẹp không nên bỏ qua khi đi thăm ruộng ở Mù Cang Chải. Cuối tháng 9 thì nhiều ruộng cũng đã được gặt, khô khốc chỉ còn trơ gốc. Nhìn thì thấy những cái bâc thang có vẻ dễ đi, nhưng leo lên mới thấy mỗi bậc nó cao tới ngang eo. Zậy mà những người phụ nữ phải vừa địu con, vừa leo lên leo xuống mỗi ngày để làm lụng, trong khi ông chồng thì ngồi vắt vẻo đó chỉ ngó chứ không đụng tay.
Đi thăm ruộng đẹp nhất có lẽ là vào buổi sáng. Khi nắng lên thì những tia nắng sẽ lọt qua khe núi chiếu lấp lánh lên từng hạt gạo mà dân gian thường gọi là lọt khe.


Ngồi chênh vênh giữa đại ngàn bậc thang vàng óng ngắm 2 người phụ nữ dân tộc trên lưng địu theo 2 em bé tất tả chạy ngược chạy xuôi lấy lúa, đem lúa tới 1 cái thùng gỗ, rồi ra sức đập để gạo rớt vào thùng, mặc cho em bé phía sau vừa chịu nắng vừa chịu rát vừa bị sốc vì những cú đập từ sáng tới chiều. Nhưng những em bé này không hề khóc, mà cứ ngủ, đôi khi giựt mình tỉnh giấc lấy tay dụi dụi mắt ngáp ngáp vài cái rồi lại ngủ tiếp.. Em Cu Tai ngủ trên lưng mẹ ơi……


Ngồi xem say sưa thì chiến sĩ Huy Mj gọi nhờ chụp tấm hình. Mình đứng canh canh mãi thì bảo nhảy xuống cái bậc thang bên dưới chụp sẽ đẹp hơn. Vì sự nghiêp mần ngựa nên nhảy xuống liền nằm dài nằm dọc chụp choẹt đủ kiểu thì phát hiện đây là chỗ phơi lúa chưa đập. Nằm chèm bẹp lúa người ta làm vỡ nhiều hạt gạo. Khi phát hiện thì đã nghe tiếng ông chồng tít trên cao chửi tiếng kinh xối xả, rồi 1 bà cụ dân tộc ở đâu không hay cũng rủa 1 tràn tiếng dân tộc. 3 đứa lúi húi xin lỗi ròi chạy bán sống bán chết sợ ông chồng mang rựa ra xả thì mệt.
http://www.youtube.com/watch?v=w-55GRR_yt8&feature=c4-overview&list=UUO-BylOh_2p1qK7xp2jl15g
Clip full HD cảnh đập lúa trên ruộng bậc thang và cảnh bị chửi 😀

Chap 5 : NGỪƠI PHỤ NỮ BÍ HIỂM TRÊN KHAU PHẠ !
Khau Phạ là 1 trong tứ đại đỉnh đèo nổi tiếng về mức độ nguy hiểm, dài cả gần 30km, lên tới đỉnh thì rét rét rét phải nói… Gió cứ thổi lồng lộn mà răng môi cũng lẫn lộn. Tuy nhiên Khau Phạ không đẹp bằng Ô Quy Hồ, mà Ô Quy Hồ cũng kém Mã Pì Lèng cả trăm lần. Pha Đin thì chưa đi không dám bình luận.
Khi tới ngày chân đèo thấy cái bảng ” đèo Khau Phạ” thì dừng chân chụp ảnh lưu niệm, và chiến sĩ Huy Mj cũng tranh thủ đi giải quyết nỗi buồn.
Đang đứng đợi thì có 1 người phụ nữ dân tộc trạc 60 trên lưng đeo chiếc gùi với bó củi dài cả 2 mét đang chậm rãi bước tới. Ban đầu không để ý, nhưng bà cứ nhìn chằm chằm vào 2 đứa, 2 đứa nhìn lại bà rùi nhoẻn miệng cười, bà cũng cười lại đáp lễ. Trong nụ cười của bà co 1  chút kì quái, bà cười xong thì đứng đó, không đi tiếp, mà cứ nhìn vào 2 đứa. Tên Huy Mj vẫn đang mải miết trong bụi rậm.
Da bà nhăn nheo, xạm đen, mặc bộ đồ của người dân tộc. Bà đứng 1 lúc rồi bỗng dưng .. nói chuyện : a ba zập ba lẹt cư rê ki ra ka ru i ta na co re co ru ……. 2 đứa trố mắt ra nhìn, ròi quay lại nhìn nhau, ròi lại nhìn bà. Nhưng bà bỏ đi, len theo con đường đất nhỏ và mất hút trong những rặng cây. Chưa hết bàng hoàng choáng váng thì phải leo lên xe đi tiếp.


Trong suốt 30km đường đèo, đầu óc cứ lởn vởn câu nói của bà dân tộc, cứ lang mang lơ mơ quanh quẩn trong đầu cho đến khi hết đèo xuống tới Tú Lệ ngồi ăn xôi gà.
1 ý nghĩ vụt lóe sáng, đôi khi con người có thể hiểu nhau thông qua ngoại cảm, bằng những giác quan thứ sáu, bất chấp không gian thời gian, hay bất chấp mọi ngôn ngữ rào cản.
Cười thầm trong bụng khi hiểu câu nói bằng tiếng dân tộc đầy ẩn ý của bà lão.
Tạm phiên dịch ra tiếng Kinh : ” Cấm đái bậy ! “