SARU CỦA TUỔI 31 !

VÂN NAM : ÁC MỘNG NHÀ VỆ SINH 2
3 Tháng Năm, 2019
PHẦN 1 : 48 GIỜ KHỜ DẠI Ở PHILIPPINES
3 Tháng Năm, 2019
Hôm nay ngày quốc tế hạnh phúc, và sáng nay Saru đọc được 1 dòng stt của 1 người bạn nói rằng, mình đã 23 tuổi, không bằng cấp, không nghề nghiệp, hiện vẫn đang ở nhà, cuộc sống còn khốn khó nhưng vẫn đủ ăn 3 bữa, đủ để cảm thấy hạnh phúc khi chỉ cần có thể có thời gian ở cạnh bên gia đình, bên cha mẹ, sợ đi làm rồi sẽ khó mà quay trở về. Có người cho rằng điều này đúng, cũng có người sẽ nghĩ là lời ngụy biện của 1 kẻ lười nhác ( theo lời bạn ý nói ).
Không liên quan, nhưng cách đây vài ngày, có bạn lại inbox Saru mà hỏi ” chị ơi, em đang phân vân quá, sắp thi đại học ròi mà không biết nên học kế toán hay du lịch “, cách đây gần 2 năm cũng có thằng ku em hỏi y chan câu này, em í khao khát muốn học du lịch, nhưng gia đình muốn kế toán, và chẳng biết có phải vì lời khuyên của S nên học kế toán, trau dồi kỹ năng Anh văn để nuôi dưỡng ước mơ làm HDV du lịch hay không, mà bi giờ em í đã ngoan ngoãn là sanh ziên năm 2 kế toán và chẳng bao giờ từ bỏ ước mơ. Nhớ lại chỉ cách đây vài tháng, cũng 1 bạn ib Saru tâm sự rằng, đang học ĐH ở những năm cuối cùng, nhưng không muốn tiếp tục việc học nữa, hỏi S rằng có nên nghỉ học để đi làm việc mình thích mặc dù vấp phải sự phản ứng gay gắt của gia đình hay không… và thỉnh thoảng vẫn có 1 số câu hỏi như thế, ngoại trừ có 1 lần khá lâu ròi, có bạn nhờ S …. chửi thuê
FB của S luôn luôn up những tấm hình và thông tin chia sẻ về du lịch, chẳng bao giờ có câu nào về tư vấn tuyển sinh hay tư vấn tâm sinh lý tình cảm hôn nhân gia đình….. mà chẳng biết vì lẽ nào lại có nhiều bạn đặt niềm tin để hỏi những câu như thế, mà không ai biết rằng, S chưa từng đi học Đại Học, và năm lớp 11 lên 12 suýt ở lại lớp vì hạnh kiểm kém, phải đi lao động hè 1 tháng rưỡi ở trường, người ta ăn chơi nghỉ phẻ, còn mình phải vào trường đi chà sing gơm, quét mạnh nhện cửa sổ, rửa sạch bóng bàn ghế, sàn lớp, hành lang, cầu thang, toilet… Ngày khai trường, chúng bạn rộn rã nức nở khen trường lớp năm nay sao mà lộng lẫy quá xá làm mình cũng nức mũi lây !!!
Ngày xưa, học lớp 12, lúc đăng kí nguyện vọng ĐH, còn chưa biết thi cái gì, chưa biết mình thích cái gì, đang hoang mang cực độ, bỗng có 1 con bạn nó nói rằng ” Mày vẽ cũng đẹp đó, học thiết kế đi “. Như bắt được vàng, đăng kí ngay khối H. Lúc đó, ex của S đã chở S đi khắp thành phố, đến các người thầy để gởi S theo học vẽ, ( và bạn này bây giờ đã trở thành 1 kiến trúc sư tài hoa ), đăng ký học vẽ xong, 2 đứa… cũng chia tay luôn, nhưng đến bây giờ vẫn giữ mối quan hệ tốt. Bạn nào có học vẽ cũng sẽ biết, chỉ trong khoảng 2 tháng ngắn ngủi mà S phải học vẽ từ căn bản, lên tượng, lên mẫu, trang trí màu… thì thật khủng khiếp, và đành dừng bước với mục tiêu Đại Học khi thiếu 1,5d vào Kiến Trúc.
Sau 1 năm ôn thi, vẫn thiếu điểm vào Kiến Trúc, nhưng lại đậu Cao Đẳng Văn Hóa Nghệ Thuật ngành mỹ thuật công nghiệp, quyết định từ bỏ, để học hệ trung cấp mỹ thuật của ĐH BC Tôn Đức Thắng với hi vọng liên thông lên ĐH như lời hứa hẹn của nhà trường. Cứ tới tiết học là ngủ, kiểm tra thì quay bài, bà cô môn kỹ thuật cắt may bắt tại trận mấy lần, tiết thực hành là ra căn tin ngồi ăn trái cây…. bà cô bả ghét cực kì. Nhưng đến khi thi tốt nghiệp thì tất cả các môn đều trên 9, đặc biệt môn kỹ thuật cắt may 9.5, và Triết 10, dẫn đầu lớp và toàn trường….. nhờ trí nhớ siêu việt, làm biếng thôi chứ S mà học bài thì thuộc cả chấm phẩy…. ( bây giờ đỡ nhiều ròi !!!! ), đến nỗi bà cô bị 1 cú sốc wá lớn, vì bả chắc như đinh đóng cột rằng S sẽ thi rớt tất cả các môn, nên bả cho bài thi thực hành của S là may cái quần đùi được… 5 điểm, vừa đủ trung bình để đậu ! Vì cứ tới tiết thực hành là cúp, bả ghét không thèm nói nên không biết may đồ, 1 đường thẳng may còn khôn ra hồn ))) Bả nói lẽ ra cho 2-3 điểm, nhưng vì sốc quá nên cho 5 điểm luôn heheeh. Nhớ lại ngày đó có may cho ông Liêm 1 cái áo sơmi, cắn răng mặc được 1 lần, chả biết thiên hạ dèm pha cái giống gì, mà thà chết không mặc nữa, giờ chả biết thủ tiêu cái áo đầu tiên và duy nhất tui may ở đâu luôn !!!
Vỡ mộng khi trường không cho liên thông như đã hứa, 1 đám cù bấc cù bơ không biết đi về đâu. Rồi cũng xin đi làm bên Viettel dc 3 năm, đi làm thêm bán thời gian nhiều chỗ, rồi nghỉ ở nhà bán hàng online được 3 năm ( thời ai cũng hỏi ” bán hàng online ” là cái gì ??? Bán hàng online toàn bọn lừa đảo !!! – Năm 2008. Hễ 1 chút xíu không vừa lòng, là khách hàng đăng ngay 1 bài viết “ shop lừa đảo “ rồi tự biên tự diễn, thời đó làm gì có thông tin 2 chiều như bây giờ, shop online đếm trên đầu ngón tay, khách hàng mặc sức tung hoành, nói gì người khác cũng nghe theo, chỉ có chủ shop là bất lợi chứ chưa được bảo vệ 2 chiều như bây giờ. Mọi người search google “ sarushop “, bây giờ vẫn còn 1 bài viết “ Cẩn thận khi mua hàng ở Sarushop “ vào năm 2011 ). Zậy mà thời đó, ” Sarushop ” vẫn là 1 trong ít ỏi những cái shop có tiếng nhất cộng đồng mạng, ở nhà chơi 3 năm vẫn có đồng ra đồng vào, tối nào cũng tụ tập bạn bè ăn uống, ra rạp coi phim ….. khách order hàng Quảng Châu nườm nượp, cũng may ngày đó làm ăn đàng hoàng, shop thì ít, nên Sarushop chỉ có nổi tiếng là “ chảnh “, chứ ai cũng tin rằng mình làm ăn đàng hoàng nên vẫn tin tưởng, vẫn có những bạn là khách hàng của S từ 2009 đến tận ngày hôm nay, và là tiền đề cho sự phát triển của Sarushop với nhiều lĩnh vực hơn cho đến giờ !
Đến năm thứ 3 – khi đang còn ở đỉnh cao danh vọng của shop online uy tín nhất nhì trên 123mua – thời bấy giờ đang là độc tôn, vẫn đang sung sướng ở nhà ăn chơi thì game online Tây Du Ký xuất hiện, mày mò chơi game được vài tháng rồi nghiễm nhiên trở thành nhân viên của tập đoàn FPT khối game. Lúc đó, những đồng nghiệp nghĩ rằng, S là COCC – nhờ cha chú mà vào, có thể đúng là như zậy, nhưng chỉ là 1 phần, vì kinh nghiệm chăm sóc khách hàng 3 năm trời ở tập đoàn viễn thông quân đội Viettel với những quy luật khắc khe, đã giúp S có kinh nghiệm rất lớn để tự tin trả lời phỏng vấn, mà sau này, con Thạch Gà ( sếp cũ của S thừa nhận, trả lời phỏng vấn quá bá đạo nên 2 sếp chấm ok )
* ” Con Thạch Gà ” – là phó phòng – sau này là phó giám đốc – quản lý trực tiếp của S, nhưng với tính cách hiền lành, hòa đồng, dễ bị nguyên cả phòng ăn hiếp, coi như bạn bè chứ chẳng có khoảng cách sếp – nhân viên. Và được mọi người trìu mến đặt cho cái tên Thạch gà ( vì gà quá,hay bị ăn hiếp )
Khi mới vào công ty, dường như mọi người ai cũng dè chừng mình, thứ 1 là nghĩ rằng S là COCC, thứ 2 do cách nói chuyện của mình không mềm mỏng, không đầu không cuối, lửng lửng lơ lơ – chẳng ai thích, dù lúc đó đã có gắng kìm hãm lắm ròi !!! Chỉ sau 2 tuần, mọi tư chất bựa nhất bắt đầu bùng nổ, nói cái gì ra ai cũng gào lên ” chết mẹ mày nha, VL ” – zậy là chết luôn tên ” Uyên VL ” suốt 3 năm trời mài mông FPT. Khi sống thật với bản thân mình, mọi người cũng sống thật với mình, mọi thứ trở nên dễ thở, và chưa bao giờ thấy 1 bộ phận nào làm việc thoải mái đến như thế, đi làm mà còn hơn ngồi ở quán nét, chơi game ầm ầm, chửi nhau loạn xạ, gào thét inh ỏi, đập bàn phím rầm rầm, nhân viên và sếp chửi nhau như chó mèo, bất chấp….sếp lớn khó tính đang ngồi đó !!! ))) Sau này, 1 bé trong phòng nói rằng : “ Hồi đó ss mới vào, em rất ghét ss vì nói chuyện trống không, mà giờ khác rồi, chơi với nhau mới hiểu tính nhau “ ( Mặc dù mình không nói chuyện trống không, vẫn xưng hô rõ ràng, mà chả hiểu sao nó nói zị, tuy nhiên mặc kệ, dù sao nó cũng nói ra ! )
Lại 3 năm trôi qua, game đã giải thể, mỗi người mỗi ngả. Ai cũng có con đường riêng của mình, người đã có việc, người vẫn vất vả đi tìm việc vì số tuổi cũng quá lứa, thằng sếp cũ Thạch gà giờ cũng chả biết trôi dạt về mô nhưng không còn là sếp nữa, S cũng chọn cách kinh doanh tự do chứ không đi làm công ty, trong 2 năm trời, đã phát triển bản thân – công việc rất rất rất nhiều – và có những thành công nhất định, nguồn thu nhập nhiều người phải mơ ước, nhưng đối với xã hội – S vẫn là 1 kẻ thất nghiệp !
Mở quán Saru nem nướng vào tháng 5 năm 2014 là thành công lớn nhất của S, nhưng với định kiến của xã hội bây giờ, nhiều người vẫn coi thường, họ nghĩ rằng đây là việc làm tay chân của dân buôn bán, chợ búa, của những người không ăn học đến nơi đến chốn…. Họ nhìn thấy mình ngồi nướng nem, quần áo khen khét mùi khói, chạy bàn thoang thoảng mùi mồ hôi.. Họ gọi ” Cho dĩa rau thêm “, ” Cho chén tương đê “….. Trong khi đi ra đường, gặp những nhân viên công sở quần là áo lụa…. họ lại nói ” Anh ơi cho em mượn hộp quẹt “, ” Chị ơi chỗ này có ai ngồi chưa cho em mượn cái ghế “…… Nhìn bề ngoài, nhân viên văn phòng tất nhiên họ sang trọng hơn mình ròi, nhưng có khi, đồng lương bán chất xám hàng tháng của họ, chỉ bằng con số lẻ mà S đang có )) Còn những ngưỡi đã hài lòng với công danh, địa vị, thì mấy ai còn thời gian, còn đủ lửa cho đam mê ?
Đừng vội nghĩ rằng S đang quá tự mãn hay bốc phét… S chẳng giàu có gì, nhưng những ai đã đang theo dõi S hàng ngày trong mấy năm qua cũng đều nhận thấy rõ sự phát triển rất lớn trong công việc kinh doanh tự do S đang làm, tiền không nhiều hơn ai đâu, nhưng vẫn có đươc 1 cuộc sống đầy đủ, ít nhất không phải chạy ăn từng bữa, vẫn đủ để 2vc S có thể thực hiện những chuyến du lịch hàng tháng, đến những nơi mình thích, làm những điều mình muốn, thỏa mãn ước mơ khám phá mọi miền đất nước, S không đề câp đến vấn đề này, vì 4 năm qua, những tấm ảnh trên facebook đã nói hộ, đi chơi là thế nhưng phải có đồng dư để gởi tiết kiệm !
Vậy nên, vận mệnh của mỗi người đều sẽ thay đổi từng ngày, tùy bạn có biết nắm bắt cơ hội hay không, chứ nó không phụ thuộc vào việc bạn có học Đại Học hay không, bỏ hàng chục triệu đồng với những gia đình không mấy khá giả để tốn vài năm trời trong độ tuổi trưởng thành, sung sức để ngồi lì 1 chỗ nhét mớ kiến thức đa phần sáo rỗng vào đầu. Sin cos tan là mẹ gì ??? Có kiếm được xu nào không ? Chủ nghĩa mác Lênin gì đó đó mà tui phải bỏ công sức nhiều ngày trời để nuốt từng con chữ cao siêu vào não chẳng giúp được gì khi tui trả lời phỏng vấn các công ty xin việc. Ngày xưa học tập làm văn, tả người mẹ, bà cô giáo…. mỗi lớp có tới hàng chục bà cô mắt bồ câu, mũi dọc dừa, miệng trái tim, mặt tái xoan, tóc bồ kết…. y sì nhau y như là sinh sản vô tính…
Trong khi, những chuỗi ngày rong chơi của S – chuỗi ngày mà mọi người, thậm chí trong gia đình cứ ào ạt hỏi nhau rằng, nó làm cái giống gì mà suốt ngày đi chơi, nó làm bao nhiêu tiền cũng lấy ra chơi hết, sau này cạp đất mà ăn, nó không đi làm sao mà đi chơi miết zậy….. Cũng như những bạn trẻ khác, S vẫn phải đối mặt với điều đó. Nhưng không ai sống cuộc đời của mình, mình cũng chẳng buồn giải thích với định kiến, tuổi không còn nhỏ để vui chơi ta bà mặc kệ tương lai, mình đủ hiểu sức mình đến đâu, khả năng của bản thân thế nào để trẻ không chơi già hối tiếc, nhưng không phải hối hận. Chẳng nhiều người biết – đi chơi – lại chính là yếu tố dẫn đến nguồn thu nhập của S ngày hôm nay. Từ những kinh nghiệm tích lũy qua những chuyến đi, từ những con người mình gặp được, từ những câu nói vô thường nhưng lại có giá trị rất lớn, ảnh hưởng đến cuộc đời, từ cảnh sắc thiên nhiên, dù là hoang sơ hay nhân tạo… đã giúp cho S có đủ vốn kiến thức, mối quan hệ, và khả năng tự tạo ra cho mình 10 công việc kiếm tiền đem lại thu nhập cả liên quan và không liên quan đến du lịch, mà vẫn có thời gian chu du, có thời gian ở nhà, có thời gian thực hiện mục tiêu thời tuổi trẻ của mình, làm những việc mình thích, bằng đồng tiền mình kiếm ra, chứ không phải tài khoản hay của cải cha mẹ ông bà để lại…. thì chẳng phải đó đã là hạnh phúc sao ?
Có nhiều người đã từng nói, S giỏi ! Nhưng S biết rằng, mình dở ! Nếu giỏi, S đã đậu Đại Học, đã làm ông này bà nọ …. Chỉ công nhận 1 điều là, S dễ tiếp thu và biết nắm bắt cơ hội đúng lúc, cái gì cũng biết chút ít nhưng không có cái gì giỏi, nó chỉ dừng lại ở mức độ năng khiếu. Nếu mình không có năng khiếu, và cuộc đời không may mắn – không gặp được người bạn đời tuyệt vời đã cùng nhau nếm trải mọi điều suốt 13 năm nay, hợp tính hợp mạng, thì đã xuống dốc không phanh. Nhưng nếu cuộc đời bạn là một chuỗi những bất hạnh, thì đừng nên như S, trong cái xã hội còn nhiều định kiến này, hãy tìm một công việc ổn định, và học Đại Học nếu có thể !