PHẦN 1 : 48 GIỜ KHỜ DẠI Ở PHILIPPINES

SARU CỦA TUỔI 31 !
3 Tháng Năm, 2019
Phần 2 : Elnido – tour A
3 Tháng Năm, 2019
Trong hành trình 8 ngày, thì tui chọn 2 ngày đầu tiên đến Phil để tham quan núi lửa Taal và Manila, chính cũng tại 2 nơi này mà tui đã đi từ bất ngờ này tới bất ngờ khác vì sự “ làm tiền “ có 1 – 0 – 2 của các dịch vụ du lịch tại đây.
Đáp chuyến bay giá rẻ hãng Cebu đến sân bay Ninoy Aquino tầm 5h sáng, giờ này không đông người đi mấy, nên khi tiếp viên vừa đóng cửa máy bay là tui phi ngay vào băng ghế trống để nằm thẳng cẳng ngủ cho phẻ.
Trên tầng 2 của sân bay có food court, nhưng tầm giờ này chỉ có cửa hàng 7/11 còn mở cửa nên vào quất ngay 1 hộp cơm gà bán sẵn, nhờ nhân viên hấp nóng bằng lò vi sóng, ăn cũng được mà chả ra cái quái gì !!!

1 hộp cơm gà trong cửa hàng 7/11. Trông ngon lành, nhưng ăn khô khan, con gà thì như con chim cút, giá 75 peso ( khoảng 37.500d )
Từ sân bay, tui đi taxi về khách sạn ở khu Malate, nếu bắt taxi dưới tầng trệt thì giá 1 chuyến tầm 500-600 peso ( khoảng 300.000d ), còn bắt taxi trên tầng 2 thì chỉ khoảng 200-300 peso.
Đi chung với 2 đứa bạn, Lei Bao Zhu và Im Yeo Reum là 3 người. Tui book Hostel Where 2 Next khu Malate giá khoảng 300k/ đêm/ người cho phòng 3 giường. So với VN thì giá này hơi cao, nhưng tiêu chuẩn chọn phòng của tui là nếu đã bỏ tiền ra để ngủ thì thứ 1 là phải sạch, toilet sạch, chứ toilet dơ là không ngủ được, kế tiếp mới tới giá tiền hợp lý và nếu hostel dễ thương càng tốt, cuối cùng mới là vị trí thích hợp. Còn không thì bỏ hẳn 1 số tiền cao hơn ở khách sạn sang 1 tí nhưng SACH, hoặc vác lều ra đường ngủ !!!! Vả lại, mặt bằng chung bên Phil thì các hostel đều không mấy sạch sẽ. https://tarikhema.org
Mới 6h sáng chưa thể nhận phòng được, nên gởi balo ở đó rồi đi chơi luôn. Ghé cửa hàng ministop mua sim. Tui không mua sim loại 100,200,500….peso như mọi người chỉ, mà mua sim Smart, loại chỉ 40 peso ( 20.000d ), tài khoản chỉ có 1 peso, mỗi ngày được miễn phí 35M dung lượng, sử dụng trong 7 ngày, vừa đủ cho chuyến đi. Và chỉ mua 1 sim rồi phát wifi cho 3 máy )) cho nên mỗi lần vào FB vừa kịp up 1 tấm hình , comment 1-2 câu là đi luôn ))))))
Núi lửa Taal nằm ở Tagaytay, cách thủ đô Manila 60km, để đến được điểm bắt xe bus đi Tagaytay cũng lắm nhiêu khê. Đi bộ 300m tới nhà thờ Malate, đổi 2 chuyến xe jeepney nữa mới tới trạm dừng của bus. Thời tiết bên Phil thì nóng bức, đi bộ ngang qua những đoạn đường đầy rác và mùi hôi thối, người vô gia cư thì lang thang, trai gái bất kể trải chiếu ngủ lăn lóc bên vỉa hè đầy nắng gắt và bụi bặm. Mới 7-8h sáng mà nắng khủng khiếp, đi bộ vài trăm mét mồ hôi đã túa ra như tắm, ngồi trên jeepney thì mùi xăng dầu xồng xộc, tới trạm bus không có chỗ nào mát phải đưa mặt ra hứng nắng, đứng đợi mỏi mòn, lên được xe bus mát lạnh thì không có chỗ ngồi, chen chúc cho đến khi chạy được 1 đoạn có người xuống bớt.

Jeepney – phương tiện phổ biến và rẻ nhất ở Phil, giống xe lam của VN, bên ngoài lộng lẫy wành tráng nhưng bên trong tồi tàn đầy mùi xăng dầu. Cứ 1 chuyến bất kể xa gần là 10peso/ người ( 5000d ), muốn đi đâu thì nhìn cái dòng chữ dán bên ngoài xe để biết xe đi tới những chỗ nào, mà cái dòng chữ nó ” bự ” wá cho nên toàn phải quắc lại hỏi.

Bên trong xe Jeepney, cứ lên xe thì tự động đưa tài xế mỗi người 10 peso.

Bên trong bus tới Tagaytay – xe 50 chỗ, ghế ngồi sang trọng, sạch sẽ, nhưng chen chúc, phải có người xuống bớt mới có chỗ ngồi. Giá vé 100 peso.
Đến Tagaytay sau 2 tiếng, lúc này hơn 11h trưa nên ghé cửa hàng thức ăn nhanh gần đó ăn luôn bữa trưa dở ẹc mặc dù mùi gà rất thơm. Xe tricycle có đầy mọi ngóc ngách, và từ đây tiếp tục bắt xe để đến bến thuyền. 1 xe chở được 3 khách, 2 khách ngồi trong thùng xe kế bên, và 1 khách ngồi yên sau. Hỏi giá vô cùng kĩ, và chốt giá : “ mỗi người 50 peso 1 chặng, 3 người là 150 peso 1 chặng “. Những tay tài xế Tricycle trứ danh ở Phil bây giờ tui mới có dịp trải nghiệm dù nghe đồn đã lâu. 10km đường đèo ngoằn nghèo xuống bến thuyền là lần đầu tiên trong nửa đời người của tui phóng với tốc độ 90km/h và KHÔNG HỀ giảm tốc độ khi cua quẹo, cua tay áo gì cũng wất luôn. Mà đèo nó cứ quặt wa quặt lại, 2 đứa tui ngồi trong thùng xe cảm giác như chà cái mông dưới mặt đất với tốc độ 90km/h, . Ban đầu còn hơi sợ sợ, tí hồi quen, ngồi bên trong mỗi lần quẹo cua muốn lộn nhào là tỏ ra phấn khích hò hét um sùm, chắc ông nội tài xế thấy zậy nên còn tăng ga nhanh thêm nữa, má ơi tui tưởng tượng ổng đã phải chạy con đường này 200 lần 1 ngày, nên cứ thế mà phóng, không biết xe có gắn thắng không… đến khi xe dừng lại 2 cái lỗ tai tui không còn nghe được ai nói gì vì ngồi kế bên cái động cơ xe nổ ầm ầm suốt cả đoạn đường 10km.

3 đứa tui và tài xế bên chiếc tricycle phóng đèo 90km/h.
Ra bến thuyền, không thấy mống khách du lịch nào hết trơn. Lão chủ thuyền gạ mua tour 4000 peso cho 3 đứa ( 2 triệu ), bao gồm thuyền qua đảo, phí môi trường, ngựa lên miệng núi lửa, guide. Nhất quyết không chịu vì 3 đứa tui đã xác định đi bộ lên miệng núi lửa, và không cần guide, chỉ cần thuê thuyền qua thôi, lão cứ dọa đường lên lầy lội người không đi được, phải đi bộ 5km, cả đi lẫn về 10km, đi giữa đường kiệt sức……… Tụi tui cứng wá nên ổng chịu thua, chỉ cho thuê thuyền giá 2000 peso, 1 thuyền chở được 5 người, nhưng không có ai xung quanh nên 3 đứa share nhau 666 peso/ đứa.
Sau 30 phút, thuyền cập bến, đậu sát mép nước, trên bờ có 1 anh trai đon đả cầm cây ván gỗ chạy ra kê cho khách bước xuống, nắm chặt tay từng người dẫn đi qua miếng ván dài chưa đầy 2 mét 1 cách nhiệt tình. Mỉm cười thỏa mãn chưa kịp cám ơn anh tiếng nào thì anh trìu mến bảo rằng :
_ 50 peso !
_ Hả ? Tiền gì ?
_ Tiền cầu !
Ngỡ ngàng lần đầu tiên trong cuộc đời phải đóng tiền để đi cầu, cái cây cầu mất dại hết sức !!!
Đang còn tức anh ách, đi vào bên trong đóng phí môi trường 100 peso thì 1 nùi guide dẫn ngựa ngồi sắp lớp ngó mình như chờ chực mình mà đóng tiền xong thể nào cũng nhảy vào tranh dành lôi kéo, mấy bà bán nước thì bưng trái dừa chạy ra dụ 1 trái 50 peso… 3 đứa tui hỏi đường để đi bộ lên đỉnh, người dân ở đấy ai cũng khuyên “ đi ngựa đi, 450 peso thôi, đường khó đi lắm, nhiều ngã rẽ, không có guide sẽ lạc……….. “ Bỏ ngoài tai và vẫn quyết tâm đi bộ lên, mặc cho gặp ai cũng kêu đi ngựa.
Lên dốc lên dốc và lên dốc, đường khô ran, chứ không lầy lội như ông chủ thuyền nói, lâu lâu có mấy người khách đi ngựa lên – xuống thì bụi mù mịt. Đi được khoảng 30 phút dừng chân nghỉ mệt tại cái chòi bán nước, lúc đó đã 2h chiều, nhìn lại quãng đường đến núi lửa cũng phải gấp 5 lần đạon dốc nãy giờ leo. Nghĩ trong bụng “ thế éo nào, ở nhà tìm hiểu thông tin thì chỉ đi bộ 45 – 60 phút là tới, đi nãy giờ gần nửa tiếng ròi mà mới 1/5 đoạn đường, mà toàn dốc và dốc, bụi mịt mù, bày đặt ngựa ngựa mang đôi giày nặng trịch, nặng chân bà cố, mà bị rộng đi nó cứ tuột gần hết gót chân “ Ngồi suy nghĩ đấu tranh nội tâm chả lẽ bỏ cuộc, trong khi còn leo nổi tới Fansipan, nhưng nhìn lại đường còn quá xa mà đã trời đã gần chiều, mang đôi giày nặng bà thím đi không nổi, cuối cùng bỏ cuộc thiệt, mới gọi 3 con ngựa và 3 nài lên.
_ Tui đi được 1 đoạn đường ròi, bây giờ giảm giá ngựa được không ?
_ Không, vẫn 450 peso 1 con.
_…* suy nghĩ *…. thôi được rồi, 450 peso 1 con, nhưng không đưa tiền tip đâu nha.
Mấy tay nài bị chặn họng trước ròi nên có vẻ đắn đo, cuối cùng cũng chấp nhận đi. 3 đứa vừa leo lên lưng ngựa thì cha mạ ơi, con ngựa của Lei Bao Zhu nó nổi điên, quay đít sang con ngựa tui đang ngồi, hí lên rồi đá điên loạn,…. may đá hụt… làm 2 đứa tui la hét vang dội cả núi rừng, được 1 phen chết khiếp !
Đi được 10 phút, tới 1 khu bán hàng lưu niệm, trên cao vài bậc thang đang xây đài vọng cảnh, guide bảo “ tới rồi đó “, ngơ ngác chỉ vào cái núi lửa đằng tít xa kia, nó bảo “ đâu có đi tới đó, tới đây thôi à, lên bậc thang trên kia là hồ núi lửa Taal đó “.
3 đứa tui gào rú vì tiếc tiền, đi gần tới nơi ròi, mà cứ tưởng còn xa lắc mới phải thuê ngụa, đã zậy, mấy mẹ bán nước cứ chạy theo bảo mua nước cho guide uống, tụi tui làm lơ đi luôn, đang tức muốn chết !!

Đây, đi tầm 30 phút tới đoạn này, có cái chòi bán nước, nhìn wa bên kia núi lửa còn rất xa, phải đi 4-5 lần như zậy nữa mới quyết định thuê ngựa, ai dè chỉ cần nhìn phía trước lội bộ 20 phút nữa là tới.

Đường mòn đi lên nhìn từ đỉnh núi, khá dễ đi, chỉ có lên dốc toàn tập thôi. Đi từ bến thuyền mép biển lên tới đỉnh tầm gần 1km hà, mà mấy cha mấy mẹ nói là lên 5km, xuống 5km, tổng cộng 10km.

Nếu có sức khỏe, bạn nên đi bộ thay vì ngựa, bởi vì những con ngựa ở đây cảm giác bị bóc lột. Chúng rất nhỏ nhưng hàng ngày phải chở khách lên núi, đa số là khách tây rất to con, ngồi trên lưng nó có thể nghe rất rõ tiếng nỏ thở mệt nhọc, mà đằng sau bị guide quất liên tục, lên 1 số con dốc cao, nó đứng sựng lại vì quá mệt mà đằng sau guide vẫn đánh.

Hồ núi lửa Taal, 1 số mép nước vẫn sủi bọt sùng sục vì nó vẫn còn đang hoạt động. Có 1 khu vực bị chặn lại, trong đó có 1 mép đá hơi cheo leo, chụp hình đẹp hơn 1 xíu, nhưng có mấy ông nội ngồi chặn nguyên cái bàn kèm cái bảng ” 50 peso cho 10 phút vào chụp ” – thế là dẹp luôn, không muốn tốn những khoảng tiền vô lý thêm nữa dù nó chẳng đáng bao nhiêu !!
Chán wá đi xuống, vả lại nó cũng có chút éc, ông tài xế tricycle vẫn phóng với tốc độ 90km/h để về lại chỗ cũ đón bus về Manila. Mà chuyến về này tốn mấy khoảng tiền vô duyên nên chả buồn hú hí gì mỗi khi ổng quẹo cua nữa. Xe thắng cái kịch ngay điểm đón bus, móc bóp đưa ổng 300 peso cho cả chuyến đi và về. Ổng bảo :
_ 500 peso.
_ Sao 500 ? Lúc nãy nói rất rõ, 1 người 50 peso 1 chặng, 3 người 150 peso 1 chặng đúng không ???
_ Đúng dòi !!!
_ Zậy thì 2 chặng, 3 người, phải 300 peso chứ ??? Nãy ông nói 1 chặng 3 người là 150 peso mà !!
_ Ừa tui có nói 3 người 1 chặng là 150 peso, nhưng tui nói chặng đi mà, đâu có nói chặng về, chặng về là 350 peso, tổng cộng 500 peso !
_ “ Đậu má “ – không thể kìm nén được nữa nên thốt lên đầy ngỡ ngàng, dĩ nhiên là ổng chả hiểu !! Đủ ròi nha !! Cảm giác như bị lừa lọc chỉ trong vòng 1 ngày đầu tiên đến với Phil. Về đến Manila thấy xe cộ chạy náo loạn dòm chán chán, ghé luôn vào quán thức ăn nhanh gần đó, ngồi đợi thức ăn mà 3 đứa xả hết mọi bưc dọc vì những khoản ngu phí cả ngày trời bị tốn !
Cũng may đồ ăn tối nay ngon hơn buổi sáng và buổi trưa, kèm món Halo đặc sản Phil cũng khá ngon, thôi coi như xả xui, rút kinh nghiệm ngày mai phải kĩ hơn nữa.
Tính tiền, bị trả lại 1 tờ 20 peso ( tiền thừa của ai đó trong ngày hôm nay thối mà không nhớ là ai ). Hỏi lí do vì sao thì người ta cười cười rồi nói “ “ Tiền này tiền cổ mà, giờ đâu có ai xài nữa đâu “ – Ta nói hỏi sao mới ngày đầu tiên đã ấn tượng xấu kinh khủng về Philippines T_______T

Tờ 20 peso ” cổ lỗ sỉ ” bị ai đó lợi dụng mình không biết mà thối !!
Tối đi Mall of Asia, nghe đồn là cái mall lớn thế 3 thế giới, mà vào bên trong chán òm, được cái đứng ngó mấy anh bảo vệ – không phải vì đẹp chai – mà thấy rất buồn cười. Mặc áo bó hết sức, chưa từng thấy cái đồng phục nào mà nó bó khủng khiếp đến như zậy, thở mạnh 1 cái bung nút luôn, chắc vì lẽ đó mà anh nào tướng cũng nhon nhon chứ không phải bụng bự như ở VN !!!

Mấy anh bảo vệ siêu thị mình dây mặc đồ siêu bó – lưng gác dùi cui, túi cứu thương và súng.
Sáng hôm sau dậy sớm, đi thành cổ Intramuros, nó là 1 khu vực có nhiều tàn tích xưa, những công trình kiến trúc cổ kính, mang đậm dấu ấn Tây Ban Nha. Đi tới đâu mấy chiếc tricycle dạng xe đạp chạy theo tới đó để chèo kéo chở đi lòng vòng khu thành cổ. Tui đi hết cả vòng Intramuros mà vừa đi vừa lắc đầu nguầy nguậy đến trẹo cả cổ. Đỉnh điểm là đến khu vực nhà thờ chánh tòa Manila, có ông nội cứ lẽo đẽo theo dụ đi tricycle, ban đầu tui lắc đầu, lắc như uống thuốc lắc vì đi tới đâu ổng bám theo tới đó, đưa máy lên chụp hình thì ổng lạng ra trước cả máy ảnh mà xí xa xí xồ, quay ra sau lưng đưa máy ảnh lên lại thấy ổng, bực wá bỏ về luôn !!

Kiến trúc Tây Ban Nha rất đẹp, nhưng không thể chụp cận cảnh hoặc tham quan nhiều hơn, do bực bội bỏ về vì nạn chèo kéo du khách ở đây.
Thôi về lại hostel để vác đồ ra sân bay luôn. 14h55 bay tiếp qua Puerto Princesa.
Bắt taxi xe thứ 1 dừng lại :
_ Cho tui đến sân bay Ninoy.
_ 400 peso.
_ Có thể bật công tơ mét lên không ?
_ Bye !
Xe thứ 2 dừng lại :
_ Cho tui đến sân bay Ninoy.
_ 350 peso.
_ ok.
_ À mà Ter mấy ?
_ Ter 3.
_ Ter 3 kẹt xe dữ lắm, thôi đi xe khác đi. Bye !
Xe thứ 3 dừng lại :
_ Cho tui đến sân bay Ninoy ter 3.
_… * suy nghĩ *…. 350 peso.
_ Đi đi đi lẹ chú ơi !!!!!!!!!!!!
))))))))))
Dù sao, mọi thứ cũng trở nên tốt hơn từ khi đến Puerto Princesa, Palawan – nơi được mệnh danh là hòn đảo đẹp nhất thế giới do độc giả tạp chí du lịch CN Traveler bình chọn. Sẽ review Puerto và Elnido ở phần 2 )))